Thứ Tư, 17 tháng 2, 2016

ĐĐVU 07-08 / KHAI TỊCH ĐẠO VÀ KHAI MINH ĐẠI ĐẠO / Thánh giáo


Thánh thất Nam Thành
Tý thời, 23-8 Canh Tuất (22-9-1970).
Bộ phận Hiệp Thiên Đài Cơ Quan Phổ thông Giáo Lý.
TÁI CẦU
ĐOÀN VĂN BẢN
Tệ Huynh chào chư hiền hữu. Chào chư hiền đệ, hiền muội.
Vâng lịnh Đức Chí Tôn, Tệ Huynh cùng Hộ Pháp đến hôm nay để chứng lễ Khai Tịch Đạo 23 tháng 8 này. Tệ Huynh để lời khuyên toàn Đạo hãy lưu ý đến các giai đoạn diễn tiến thành lập nên Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ để hòa đồng xây dựng một tương lai thái bình cho dân tộc.
Tệ Huynh cũng để lời khen ban tổ chức Nam Thành thánh thất nam nữ đã thoát khỏi khảo thí. Hãy cố gắng hơn thì Nam Thành thánh thất sẽ huy hoàng trong sứ mạng.
Hộ Pháp đã đến, Tệ Huynh hẹn còn gặp lại một dịp khác để đàm đạo thêm. Chư hiền hữu, chư đệ muội thành tâm tiếp người bạn hữu. Tệ Huynh xin chào tất cả. Thăng.
TIẾP ĐIỂN
THI
Trở gót đường mây để ít lời
Mừng mừng tủi tủi cố nhân ôi
Nề xưa nếp cũ vương hồn đạo
Nẻo trước đường sau lấp bụi đời
Một kiếp phù sinh đâu đấy nhỉ
Trăm năm sứ mạng há vầy thôi
Ngọn cờ Đại Đạo trương cao vút
Kẻ ở người đi khỏi ngậm ngùi.
Hộ Pháp PHẠM CÔNG TẮC
Quyền Thượng Tôn Quản Thế Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ
Chào chư hiền hữu. Chào chư đệ muội đàn tiền.
Vì muốn sáng tỏ Thiên cơ trên đường hành đạo, hôm nay Bần Đo vâng lnh Đức Chí Tôn và cũng thay mt các Tiền Bối quá vãng đến để nói rõ ngày 23 tháng 8 và ngày rằm tháng 10. Nói đây không phải để cho Nam Thành thánh thất, mà để xây dựng một tinh thần cho toàn Đạo trong hiện tại và tương lai làm tròn sứ mạng Tam Kỳ Phổ Độ. (…) Miễn lễ. Chư hiền hữu, chư đệ muội đồng an tọa.
Ngày 23 tháng 8 là ngày Khai Tịch Đạo trên bình diện pháp lý thế đạo. Ngày lễ hôm nay đã đánh dấu một ngày trước đây đã đi vào lịch sử của văn minh nhơn loại, một chứng nhân của cuộc đời, một xác định của văn kiện thế gian đã được ghi nhận. Chính giờ phút ấy, một động lực đã thúc đẩy tiến đến công cuộc hoằng khai Đại Đạo, rằm tháng 10.    
Hơn nữa, nó cũng thể hiện một chấp nhận thực sự của con người về hiện hữu không thể từ chối được của Đại Đạo. Sứ mạng cứu thế đã chính thức trải dài trên đường tối âm u thế sự. Sứ mạng này hiển nhiên huy hoàng và sáng chói đến tận cuối thời gian và không gian. Dòng lịch sử của cuộc đời dầu muốn hay không muốn, đã phải đánh dấu một bước tiến, một giá trị không ngờ. Thời gian chờ đợi trang điểm lên khuôn mặt của sứ mạng mới; không gian sẵn sàng để thử thách mọi bước chân của sứ mạng mới.
Con người hãy hãnh diện lên vì ánh sáng đã đến với bóng đêm. Con người hãy vui mừng lên vì nguồn suối tươi mát đã khơi dòng giữa cuộc biến thiên nóng bỏng của đời. Nhân thế đã chấp nhận bằng cái hờ hững để hứa hẹn một sự nồng nàn thắm thiết về sau. Thời đại mới, hãy khơi động một lối đi vững chãi, xây dựng một thế hệ mới cho đâm chồi nảy tược.
Hỡi ai đã vun phân tưới nước, đã cẩn thận, hãy cẩn thận hơn; đã siêng năng, hãy siêng năng hơn; và đã thánh thiện, hãy thánh thiện hơn! Thế cuộc sắp đi vào mùa đông rét buốt. Đại Đạo, một cứu cánh của Đức Thượng Đế, đã soi rọi vào cuối nẻo âm u để dẫn đường cho nhơn sanh sóng chân về Thánh Địa. Đoàn người bước trước của dân tộc được chọn đã hy sinh bằng mọi cách để khai tịch Đạo.
Ngày Khai Tịch Đạo là ngày gióng tiếng chuông cảnh giác để kêu gọi nhân sinh hãy chuẩn bị tâm linh trong mùa thu, sẵn sàng trước mùa đông tiến tới. Ngày Khai Tịch Đạo 23 tháng 8 là ngày Thiên cơ hé mở để hòa hợp với tác động của thế nhân. Tác dụng của ngày này là nhắm vào cuộc diện tận độ Kỳ Ba của non sông, nhân loại.
Khai Tịch Đạo để ánh sáng soi rọi các giá trị, các đổ vỡ của xã hội nhơn loài. Có hiểu được đối tượng mới khắc phục được đối tượng, có rõ được tha nhân mới xây dựng được tha nhân. Cái giá trị vĩ đại nhất của ngày Khai Tịch Đạo không phải là uy quyền cai trị của đạo pháp, mà trái lại, chính là sự giải thoát cường quyền, khai phóng mọi buộc ràng chèn ép của khuôn khổ ngăn cách, để khơi nguồn mạch sống tràn lan huyền diệu trên tâm linh của con người cũng như thế sự. Quyền pháp lần đầu tiên đã khai sanh vi diệu dưới ngọn đèn pháp nhân của cuộc đời. Một dấu vết lịch sử, một biến cố lịch sử đâu phải để cho thiên hạ ngày sau nhắc nhở, cúng bái hay thương tiếc.
Mỗi một biến cố, một hoạt động trên lịch sử đều mang mặc một mục đích để đạt đến kỳ vọng cao siêu. Những người đi sau phải thấu hiểu lòng thể hiện hoặc thâm sâu của công cuộc, ngõ hầu đồng nhất, quyết tâm tiếp nối sứ mạng của người đã đi qua và đã nằm xuống. Đừng thiển cận quên mất để cái giá trị đó chôn vùi theo thời gian, theo những hời hợt của dòng đời.
Người làm việc nghĩa, người phụng sự Thiên cơ, người vạch lối chỉ đường cho xã hội, cho nhân loài, đâu phải để cho người đi sau mình hàng năm nhắc nhở, nhớ đến và cúng tế. Nếu chỉ có bao nhiêu ấy thì chính cái giá trị đó không cao hơn gì ngọn cỏ lau tranh. Đành rằng người tiếp nối đi sau, dĩ nhiên bổn phận là nhắc nhở tôn thờ. Điều quan trọng, để nhớ ơn và thể hiện tinh thần, người tiếp nối phải làm thế nào để người ra đi không hờn tủi vì chưa ai biết đến cái kỳ vọng để đạt đến tiêu đề thâm diệu của tâm hồn mình qua những việc đã làm lúc hiện tiền. Đó mới chính là bổn phận của những ai đi sau.
Nhắc lại một lần nữa ở đây, hiểu hết toàn diện các sự kiện đã trải qua, tôn thờ sự kiện ấy, truyền bá và tiếp nối, mới là ý nghĩa của mỗi khi làm lễ kỷ niệm nào, và đừng nghĩ là dịp lễ bái, dịp trưng bày của một phạm vi nào mà lu mờ chánh pháp của Đại Đạo.
Điều mà Bần Đạo muốn nói với toàn Đạo hôm nay là sự sáng tỏ của ngày Khai Tịch Đạo.
Bần Đạo đến với nhơn sanh hôm nay là để làm cho toàn Đạo hiểu rõ ý nghĩa ngày 23 tháng 8. Có sáng tỏ được Thiên ý và nhân sự mới vững vàng hăng hái tiến hành trên đường thế Thiên hành hóa.[1] Có sáng tỏ được ý nghĩa ấy mới thấy được trách vụ của người hành đạo, người hướng đạo [2] là trọng đại. Có sáng tỏ được như vậy để tìm hiểu tất cả bề mặt lẫn bề trái của cuộc đời để hầu đem đạo cứu đời. Có sáng tỏ được như vậy để hầu đem đạo vào đời, xây dựng đời trở nên thuần lương thiện mỹ.
Một chuỗi diễn tiến khi Chí Tôn đến Việt Nam này để khai Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ, từ Dương Đông (Phú Quốc), từ Vĩnh Nguyên Tự đến thánh thất Cầu Kho hay Nam Thành thánh thất, đến Gò Kén rồi Tây Ninh. Mỗi một nơi đều có một công trạng, một lịch sử riêng biệt của từng hạt chuỗi, nhưng đặc thù của nó vẫn là một xâu chuỗi và một dân tộc được chọn có sứ mạng trong Tam Kỳ Phổ Độ. Từ cái thai nghén đến khai sinh trưởng thành to rộng không một cách khoảng nào. Để thành hình, từ cái vỏ hột nhân đến cái mầm hột nhân, sự sanh cây trổ lá, nẩy tược sanh cành, đơm hoa kết quả, mỗi một giai đoạn đều có đặc tính riêng biệt của nó, nhưng trên sự diễn tiến vẫn liên tục để trưởng thành.
Thời kỳ truyền đạo trong Tam Kỳ Phổ Độ cũng vậy. Thượng Đế đến trần gian cũng phải tạm mượn những phương tiện, tiến hành những giai đoạn để cứu rỗi nhân loài trong thời mạt hạ.
Đại Đạo khai minh Kỳ Ba độ tận nhân loại trên mọi phương diện của cuộc đời. Thế nên, sứ mạng trọng đại của người hướng đạo phải được xem là cần thiết và liên tục để thực hiện mục đích tối thượng cùng hoài bão trọng đại của Chí Tôn Thượng Đế.
Hỡi ai là những hàng Thiên phong chức sắc! Hỡi ai là những bực hướng đạo độ đời! Hãy ý thức trách nhiệm của mình để đi gần lại nhau, đem tình thương yêu hòa ái chan hòa cho nhau, đem những kinh nghiệm sống hỗ trợ cho nhau. Hãy giữ gìn quyền pháp đạo luật, hãy bảo trọng Thánh thể của Chí Tôn, chung nhau thị hiện mục đích cao cả. Ấy là đạo cứu đời. Đừng chia tay xẻ cánh, đừngn chiếc áo chức sắc Thiên phong để gói cái ta trong đó. Được vậy thì ngày hòa hiệp thành đạo không phải còn xa vời.
Đây Bần Đạo trở lại vấn đề ngày 23 tháng 8. Ngày này là ngày Khai Tịch Đạo để mọi người, trong tâm thành chí thiện, ý thức kết hợp thành một khối, để chuẩn bị đủ dữ kiện cho ngày rằm tháng 10, Khai Minh Đại Đạo trước nhân loài, trước quốc tế. Hai việc làm, hai thời kỳ có hai tác dụng. Một là hướng ngoại để xem thấy cuộc đời là đau thương khổ lụy hầu tìm phương cứu độ; một hướng nội để biết mục đích căn bản của Đạo và cứu cánh của Đạo để liệu sức mình hầu thị hiện cho có kết quả.
Khi còn sanh thời, một lần Bần Đạo đã nói: Trong mỗi người có hai phần: một là cái ta, con người bằng nhục thể; hai là chức sắc Thiên phong. Cả hai vẫn là tôi tớ của Thầy. Nhưng dầu tan xương nát thịt một kiếp sống tạm bợ của cái ta này không đâu lấy chi gọi rằng hại; duy cái hi là trách v chức sắc Thiên phong không thi hành đúng mc đích và hoài bão đối với nhơn sanh, với hin tình cơ Đo. Trước mắt Thầy, tính coi ti lỗi biết mấy! Đó là bổn phận không nhứt thiết phải dành riêng cho Tòa Thánh Tây Ninh, mà là của tất cả hướng đạo Thiên phong chức sắc trong Đại Đạo.
Hỡi những hàng thiện tâm hành đạo! Hỡi những bậc hướng đạo độ đời! Hãy nhìn đêm trường dày đặc mà cố thắp lên ngọn đuốc soi đường. Hãy nhìn hố sâu vực thẳm mà sẵn sàng dừng chân bên bờ. Hãy nhìn dòng thủy triều đang dâng mà lo dọn nhà đóng bè. Hãy can đảm dũng mãnh nhận lấy trách nhiệm trước nhơn sanh để gióng hồi chuông cảnh tỉnh, kéo con người trở về với cuộc đời thực tại. Hãy đem những liều thuốc thần diệu mà trị lấy chứng bịnh trầm kha của cuộc đời ly tán. Đừng yếu hèn, đừng nhút nhát, đừng trốn tránh trách nhiệm. Trước con bịnh đang hoành hành thì dầu sớm hay muộn rồi cũng chỉ còn sót lại một người cuối cùng thế thôi.
Ngày Khai Tịch Đạo tháng 8 năm này, để nhắc nhở cho những ai đã ưu tư vì Đại Đạo, đã đồng lao cộng khổ trên quãng đường dài tế nhân độ thế, kiểm điểm lại quá trình hầu tìm phương tiến tới. Một dân tộc được chọn! Một dân tộc được đặc ân trong trách nhiệm, hãy hoan hỷ tràn ngập tâm linh để đón nhận mọi trách nhiệm. Đừng để phải hối hận nuối tiếc mà nhìn đoàn người chết khát bên bờ suối, đàn chiên [3] chết đói trên đồng cỏ xanh, đoàn người chết đói bên vựa lúa vô tận.
Những bóng đen chập chờn bao phủ trùm lên số kiếp của mỗi dân tộc. Người hướng đạo phải vượt mình lên trên mọi khuôn khổ nhỏ hẹp để quan sát toàn diện cuộc đời. Quan sát để thấy rõ chứng bịnh triền miên. Quan sát để biết tận cùng bề mặt lẫn bề trái của cuộc đời để tìm phương cứu chữa. Đó là mặc nhiên đặt mình vào cuộc đời để hướng dẫn cuộc đời từ tối tăm ra xán lạn, từ đau khổ đến hạnh phúc, chớ không phải quan sát cuộc đời để vì đời rồi sa lầy vào bến mê tân khổ [4] của cuộc đời.
Đo có thành hay không là do người hành đo, bc hướng đo ý thức và trit để thc hành đến mc phiêu [5] của Chí Tôn đã vch. Đạo thành là ngày muôn dân đồng hát câu tình thương hòa ái và tiến bộ. Có như vậy, ngày kỷ niệm Khai Tịch Đạo cùng Khai Minh Đại Đạo hằng năm mới đúng ý nghĩa của nó.
Tiện đây, Bần Đạo nhờ Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý chuyển hộ lời Bần Đạo gởi về thăm các em nơi Tòa Thánh Tây Ninh cùng các thánh thất trực thuộc liên hệ.
Bần Đạo cảm động chứng lòng kính yêu mến nể của các em đối với Bần Đạo. Nhưng các em đừng vì thượng tôn một cá nhân trong cảm tình khi còn tại thế mà phải vì ý chí cao cả của Bần Đạo khi xưa, cùng nhau hợp đoàn hòa ái để biểu dương sáng danh Đạo, thị hiện mọi cứu cánh cho cuộc đời. Đó là các em đã trọn vẹn tỏ lòng mến yêu kính nể. Vì Bần Đạo là người anh đi trước, các em là những đàn em đi sau, mỗi mỗi đều núp dưới bóng cờ Đại Đạo để phụng sự Thiên cơ, đem lại hạnh phúc an vui thanh bình cho nhân loại. Đó là mục phiêu tối yếu.
Các em ơi!
Một cây há dễ nên rừng
Dầu cây ấy lớn chín từng mây xanh.
Ngày kỷ niệm Khai Tịch Đạo năm này, Bần Đạo gởi tấm lòng thương mến để xây dựng đạo pháp đến toàn thể các em. Các em ghi nhớ và ý thức.
Sau cùng, Bần Đạo gởi lời chào mừng các phái đoàn từ các nơi quy về dự lễ. Cầu xin Chí Tôn hộ trì mọi mặt trên đường tu tiến.
Bần Đạo xin chào chung tất cả với lời chào mến yêu hành đạo phụng sự nhơn sanh. Hẹn còn dịp tái ngộ. Xin lui điển. Thăng.
Tham khảo
PHÂN BIỆT KHAI TỊCH ĐẠO
VÀ KHAI MINH ĐẠI ĐẠO
Đại lễ tại chùa Gò Kén lúc đầu thường được gọi là lễ Khai Đạo 開道. Trải qua bốn mươi bốn năm (1926-1970), đến giờ Tý đêm thứ Ba 22 rạng ngày thứ Tư 23-9-1970 (đêm 22 rạng ngày 23-8 Canh Tuất), trong một đàn cơ do bộ phận Hiệp Thiên Đài Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý thiết lập tại thánh thất Nam Thành (đường Nguyễn Cư Trinh, quận 1, Sài Gòn), Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc (1890-1959) giáng dạy và chính thức xác lập tên gọi Khai Minh Đại Đạo 開明大道.
Từ ấy, hàng năm ngày 15-10 âm lịch (tháng 11 dương lịch) được các thánh sở Cao Đài tổ chức đại lễ kỷ niệm với tên gọi Khai Minh Đại Đạo. Năm đạo Cao Đài cũng tính từ ngày này. 
Khai minh (to enlighten) là làm cho sáng tỏ, giúp mọi người hiểu biết, không còn u tối, dốt nát (vô minh: ignorance). Khai Minh Đại Đạo là làm cho mọi người đều biết tới tôn giáo Cao Đài, tức là Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ (nói tắt là Đại Đạo). Thoạt kỳ thủy, Khai Minh Đại Đạo là đại lễ để tấn tôn các chức sắc đầu tiên của Hội Thánh Cao Đài sơ khai. Với ý nghĩa này có thể dịch ngày Khai Minh Đại ĐạoCaodai Inauguration Day.
Cũng trong đàn cơ ngày 22-9-1970 nói trên, Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc xác lập tên gọi ngày kỷ niệm 23-8 âm lịch hàng năm là ngày Khai Tịch Đạo 開闢道. Trước kia, ngày này từng được gọi là ngày Khai Đạo, do đó dễ gây ngộ nhận rằng đạo Cao Đài có hai ngày Khai Đạo: 23-8 âm lịch và 15-10 âm lịch.
Hai chữ khai tịch gợi nhớ tới bốn chữ khai thiên tịch địa 開天闢地 nghĩa là tạo lập vũ trụ (the creation). Ở đây, khaitịch đồng nghĩa là mở ra, tạo lập (to open up, to found, to establish, to create). Từ Bá 词霸 (từ điển của Đại Học Bắc Kinh, chữ Hán giản thể) giảng khai tịch 开辟khai phát kiến thiết 开发建设, nghĩa là mở mang, xây dựng.
Vậy, ngày Khai Tịch Đạo tức là ngày thành lập tôn giáo Cao Đài (Caodai Foundation Day) bằng cách đăng ký (registering) với chánh quyền theo đúng thủ tục pháp lý quy định để có tư cách pháp nhân (legal entity) cho nền tôn giáo mới hình thành.
Trích: Huệ Khải, Đất Nam Kỳ Tiền Đề Pháp Lý Mở Đạo Cao Đài.
Hà Nội: Nxb Tôn Giáo 2010, tr. 31-32.
(Quyển 6-2 trong Chương Trình Chung Tay Ấn Tống.)

CƠ SỞ PHÁP LÝ ĐỂ KHAI TỊCH ĐẠO NĂM 1926
Vào đầu thế kỷ 20, tiền bối Lê Văn Trung và không ít tiền bối Cao Đài khác vốn là công chức ngạch cao trong Phủ Thống Đốc Nam Kỳ, hoặc là các chủ quận. Do đó các tiền bối khai đạo Cao Đài đương nhiên am tường thủ tục hành chánh và luật lệ Pháp áp dụng tại thuộc địa Nam Kỳ.
Khi khai tịch Đạo, các tiền bối đã theo Luật Hiệp Hội 01-7-1901.[6] Luật mang chữ ký của Pierre Marie René Ernest Waldeck-Rousseau (1846-1904), là thủ tướng nước Pháp (nhiệm kỳ 1899-1902) dưới thời tổng thống Émile Loubet (nhiệm kỳ 1899-1906). Waldeck-Rousseau thuộc đảng Cộng Hòa, sinh tại thành phố Nantes và tạ thế tại Corbeil. Ông đã ký luật 01-7-1901 một năm trước khi từ nhiệm vì sức khỏe suy kém.

Pierre Marie René Ernest Waldeck-Rousseau (1846-1904)

Toàn văn Luật 01-7-1901 được đăng trên Công Báo nước Pháp ngày 02-7-1901. Ngoại trừ Điều 12 (Thiên II), ba Điều 14, 16, 19 (Thiên III), và mười bốn Điều 22-35 (Thiên IV) hiện không còn nữa, hầu hết nội dung các điều còn lại có thể tìm thấy trên mạng quốc tế (Internet).[7]
Trích: Huệ Khải, Đất Nam Kỳ Tiền Đề Pháp Lý Mở Đạo Cao Đài.
Hà Nội: Nxb Tôn Giáo 2010, tr. 40-41.




[1] Thế Thiên hành hóa 替天行化: Thay Trời hành đạo để giáo hóa dân chúng tu hành.
[2] Hướng đạo 向導: Người dẫn dắt đạo hữu (those who lead their brethren).
[3] Chiên: Con cừu (sheep). Tín đồ (adherents).
[4] Tân khổ 辛苦: Cay đắng (bitter). Gian nan, khó nhọc (hard, with much toil).
[5] Mục phiêu (tiêu)目標: Cái đích nhắm tới (target).
[6] Loi du 1er Juillet 1901 régissant les associations, Loi du 1 Juillet 1901 relative au contrat d'association, Loi sur les associations 1901. Tài liệu tiếng Anh thường gọi là The Associations Bill of 1901.
HUỆ KHẢI chú thích