Phần lớn sách giáo khoa cho trẻ ngày xưa, nếu tôi nhớ không lầm, ít khi
cung cấp xuất xứ các chuyện kể hay bài thơ, đoạn văn được trích đưa vào sách.
Thế nên, câu chuyện hai con dê núi bắt nguồn từ đâu thì người soạn sách không
nói rõ. Có thể chuyện ấy phổ biến ở nhiều nước khác nhau, nên khó mà nói được
xuất xứ đích xác.
Sau này, tôi tình cờ biết rằng đạo Hindu của người Ấn có chuyện ngụ ngôn
đó.
Ngụ ngôn đạo Hindu là các chuyện kể bằng thơ hay văn xuôi vốn được dân
gian Ấn Độ khẩu truyền từ xa xưa, trước khi được Vishnu Sharma kết tập thành
tác phẩm Panchtantra (nghĩa là Năm
Nguyên Lý) vào khoảng thế kỷ thứ ba trước Công Nguyên. Khi sách này được dịch
ra nhiều ngôn ngữ, ắt hẳn các chuyện ngụ ngôn trong ấy dễ biến thành tài sản
văn hóa của nhiều dân tộc khác nhau (với ít nhiều chi tiết cải biên).
Theo Panchatantra, chuyện hai con dê núi tóm tắt như sau:
Có chiếc cầu rất hẹp nối liền hai đỉnh núi. Cầu không có lan can hay tay
vịn. Xa tít bên dưới cầu là vực thẳm, dòng nước sâu chảy xiết. Ngày kia có con
dê từ núi này đi sang núi kia, và lại có con dê nữa từ núi kia đi sang núi này.
Gặp nhau giữa cầu hẹp té, không ai chịu nhường ai, cả hai bèn dùng sừng húc
nhau để giành đường. Mất thăng bằng, cả hai cùng rơi xuống vực thẳm, tan xác.
Nếu tôi không lầm, câu chuyện này (mà phần đông chúng ta đều rõ biết) hầu
như luôn luôn kết thúc ở đó. Nhưng trong ngụ ngôn của người đạo Hindu thì có
thêm một đoạn khác như dưới đây:
Một tuần sau, tình cờ cũng có hai con dê núi từ hai đầu cầu đi ngược
chiều nhau và gặp nhau giữa cầu. Một con cúi đầu chào con kia và ăn nói nhã
nhặn:
“Xin lỗi ngài. Lẽ ra khi còn ở đầu cầu bên kia tôi đã đứng chờ ngài, nếu
như thấy kịp ngài đang đi trên cầu này. Tuy nhiên, tôi nhỏ tuổi hơn ngài nhiều.
Cha mẹ và thầy giáo dạy tôi phải biết kính trọng bề trên và phải tử tế, hòa nhã
với tất cả mọi loài. Hơn thế nữa, tôi còn được khuyên bảo rằng mỗi khi gặp phải
bất kỳ trở ngại nào, trước hết hãy cầu nguyện để được Thượng Đế dẫn dắt. Trở
ngại và giải pháp luôn song hành với nhau. Chúng giống như hai đầu của tấm khăn
lớn. Khi ta quấn khăn buộc quanh bụng, thì hai đầu khăn chắn chắn sẽ gặp nhau.
Trở ngại nào ắt có giải pháp nấy. Trước tiên, tôi phải nghĩ tới giải pháp tốt
đẹp cho tình huống này.”
Con dê kia hỏi:
“Giải pháp thế nào?”
Con nọ đáp:
“Tôi sẽ nằm bẹp xuống cầu và nghiêng đầu qua một bên để ngài có thể dễ
dàng bước qua lưng tôi. Sau đó tôi đứng dậy và đi tiếp.”
Vậy là cả hai con dê núi đều qua cầu an toàn tánh mạng.
Panchatantra kết thúc chuyện như trên, không kèm
theo lời bình luận nào để rút ra bài học luân lý. Sau khi kể xong ngụ ngôn,
người lớn sẽ gợi ý cho trẻ tìm thấy bài học luân lý. Người lớn càng sâu sắc thì
bài học cho trẻ càng thấm thía, càng dễ in sâu vào trí nhớ trong trắng của lứa
tuổi thơ ngây.
NGHÊ DŨ LAN (02-01-2015)