Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2016

ĐĐVU 01 / QUA CẦU / Thánh giáo

THI

Kiếp người gẫm lại có bao lâu
Vừa thấy tóc đen kế bạc đầu
Gối mỏi lưng dùn môi má hóp
Trăm năm thử hỏi sẽ về đâu?

BÀI

1.
Đâu phải chốn trần gian vĩnh cửu
Của con người vạn hữu nhân sinh
Rồi ra một kiếp thường tình
Lo ăn lo ở quẩn quanh chưa rồi.

2.
Một kiếp tạm, than ôi quá ngắn
Sự vui buồn ngày tháng biết bao
Những điều đủ thiếu ra vào
Thăng trầm bĩ thới ai nào biết đâu!

3.
Một hành khách qua cầu nhìn xuống
Dòng nước trôi cuồn cuộn dưới chân
Bóng người đáy nước dửng dưng
Đây người đó bóng, ai chân ai tà?

4.
Nước yên lặng hiện ra bóng rõ
Nước dợn xao xóa bỏ bóng hình
Buồn lòng khách mới lặng thinh
Bỏ đi thì hẳn bóng hình còn đâu!

5.
Sanh ở thế qua cầu thế tục
Hiện nguyên hình mấy chục năm thôi
Buồn vui đắc thất mấy hồi
Bóng này in vết để đời bao lâu.

6.
Hay như khách qua cầu bóng mất
Người đi rồi vật chất cùng đi
Muôn năm để lại những gì
Cho đời truyền tụng hoặc gì mỉa mai.

7.
Nương cõi tạm hằng ngày tu tánh
Gội rửa lòng đức hạnh trau tria
Sớm chiều sáng tối trưa khuya
Một lòng chẳng đổi trau tria giữ gìn.

8.
Tập thánh tâm cho mình thánh thiện
Để tập làm công chuyện Thánh Nhơn
Trên đường đạo đức chen chơn
Quay về chốn cũ phục huờn vị ngôi.

9.
Đừng buông thả theo đời giả tạm
Bị cuốn lôi theo đám lợi danh
Kiến bò miệng chậu quẩn quanh
Suốt đời không khỏi cái vành chậu kia.

10.
Hỡi ai Thánh triết ai kìa
Đường xưa lối cũ mau về nghe chăng
Con đường đạo đức lần phăng...

Đức VẠN HẠNH THIỀN SƯ
Minh Lý Thánh Hội, 22-7 Tân Hợi (11-9-1971)